Nhiều người rất ca ngợi tình yêu, hôn nhân, các bài hát hầu như khai thác 1000 khía cạnh của tình yêu, làm cho nó một màu sắc, hương vị hấp dẫn mà ai cũng muốn ăn.
Tuy nhiên, thực sự bạn có biết Hôn nhân không liên quan gì với tình yêu và lý trí con người rất rõ biết điều đó! Vì hôn nhân từ xa xưa nó gắn liền với QUYỀN LỢI KINH TẾ.
Chính vì thế, là phụ nữ, mình vẫn luôn ủng hộ hôn nhân, kết hôn vì đó là sự bảo vệ cuối cùng cho phái yếu. Khi mà tình yêu (chút sẽ nói sau) đã hết khi giá xăng tăng thì trăm thứ phí sẽ được ràng buộc bằng hôn nhân.
Hôn Nhân tình yêu từ xưa vốn không là lựa chọn từ tình yêu mà là: thời mông muội chỉ để có thêm nhân sự, duy trì sức lao động bỏ vào mồm. Phong kiến, bạo động hôn nhân là người bảo vệ, chống phản tặc. Hôn nhân trong gia đình giàu có thì đó là liên hôn, mua bán sát nhật MA (môn đăng hộ đối để phát triển kinh tế 2 gia đình). Thậm chí ở Trung Quốc còn có Minh hôn cho con cái đã mất,…coi phim các bạn sẽ thấy hôn nhân lúc nào cũng là lựa chọn về mặt kinh tế.
Đến Thế kỷ XIX thì chủ nghĩa cá nhân, lãng mạn xuất hiện do xã hội chủ yếu tây phương đã có khoa học nên việc các vũ hội từ năm 1890 hay các chương trình làm quen đã ra đời, lúc này hôn nhân còn gắn thêm chức năng lãng mạn. Cũng có thời kỳ, con người là trung tâm phát triển kinh tế, lại kinh tế, có vẻ cuộc sống hôn nhân bình ổn 1 vợ 2 con 1 chó là hình mẫu ở Mỹ, hay ở Nhật và một số nước khác là câu chuyện tuyệt đối về đạo đức, một thứ phi vật chất hóa về hôn nhân. Lúc này, hôn nhân đã đẩy lên một mức kỳ vọng khá cao rồi: trong quá khứ hôn nhân là nguồn cung cấp, bây giờ kéo theo sự phát triển là giúp giúp thỏa mãn ước mơ, giúp con người TRỞ NÊN TỐT HƠN trong mắt người khác.
Thực sự hôn nhân hạnh phúc sẽ phát huy giá trị của nó, còn ai đã ly hôn và đang chịu đựng hôn nhân của mình thì 35% mắc bệnh mất 4 năm tuổi thọ. 20% nam và nữ có khả năng mắc bệnh tim. Nhất là phụ nữ sau tái hôn có nguy cơ tim mạch vẫn cao. Có nghiên cứu 18 năm cho 30.000 người thì sau li hôn mức hạnh phúc không còn như trước,…điều này có thể thấy hôn nhân là canh bạc, nó lấy đi nhiều hơn là các lợi ích mà sự phát triển xã hội gán cho bên trên.
Vậy KẾT HÔN ĐỂ LÀM GÌ? Đây chỉ là một mặt thôi, còn tình yêu là thứ gì?
TÌNH YÊU là một thứ cảm xúc mạnh, mà mạnh thì gây nghiện, đã thế nó còn đủ cung bậc, gắn với thể xác, tâm hồn. Triết gia nói gì về tình yêu?
Lev Tolstoy: “Tình yêu không hiện hữu. Chỉ hiện hữu nhu cầu sinh lý về cơ thể và nhu cầu thuần lý về một người bạn đời”
Albert Camus: “Sự lôi cuốn, hôn nhân, và sự chung thủy, trở thành những từ đồng nghĩa với sự trói buộc”. Vị triết gia người Pháp Albert Camus nổi tiếng với triết học về sự phi lý. Ông cho cuộc sống này là vô nghĩa vì cái chết là không thể tránh được. Nhiều người cho rằng Albert Camus đã có những quan niệm tiêu cực về tình yêu sau cuộc hôn nhân thất bại với người vợ đầu tiên.
Nói chung, các cụ triết gia thế kỷ XIX, XX đã ăn phải các tình yêu ngon lành, sau đó ăn quả trái đắng hôn nhân nên phát biểu khá phũ.
Khi tâm lý học phát triển, họ thấy tình yêu giống căn bệnh hơn là một trạng thái tâm lý.
1. Bạn thấy buồn, mất hứng thú, khó ngủ, không thèm ăn? Không tập trung? Mệt mỏi? đây là bệnh tương tư, nếu xui xui đủ 5 yếu tố đó thì sẽ được xếp vào giai đoạn trầm cảm chính của DSM.
2. Người đang yêu dành 85% nghĩ về người yêu đó là bộ não của người OCD.
3. Còn các cung bậc trong tình yêu chẳng khác nào các cơn hung trầm cảm từ người rối loạn lưỡng cực.
Còn cặp đôi yêu nhau thì có 2 chứng:
1. Folie à Duex: Điên có đôi, nhẹ thì như là nét riêng cặp đôi, nhưng hút nhau mãnh liệt.
2. Erotomania: là biểu hiện tình yêu cực đoan nhất, đó là sự rình rập bám đuôi,..
Nói chung tình yêu nó bị một sự ảo tưởng, lý tưởng hóa và có khả năng sụp đổ gây ra các tác nhân tâm lý. Các chứng bệnh này, cứ search google là sẽ thấy, ai đang yêu cũng lý tưởng hóa và không nhìn các điều kiện bằng con mắt khách quan nhất.
Yêu vốn dĩ chỉ là 1 động từ. Nếu bạn muốn có vẻ ngoài 6 múi phải tập luyện và Yêu cũng vậy.
Tình yêu lý tưởng hóa, nó làm cho mọi người nghĩ hôn nhân dễ dàng, kỳ diệu và bị động. Thực chất, trong hôn nhân cả hai phải là người chống lại sự phai nhạt của cảm giác “Yêu”, và cùng nhau giải quyết các vấn đề kinh tế.

Nhìn nhận hôn nhân và tình yêu như thế thì ai còn dám lấy chồng lấy vợ?
Thực chất, có tầm 50% hôn nhân vẫn hạnh phúc, họ có được các giá trị sức khỏe. Hiện nay có hơn hàng chục, trăm quyển sách nói về tình yêu.
Cốt lõi vẫn là sự trưởng thành và thấu hiểu là hôn nhân là sự gắn bó thành 1 đội của hai người là một quá trình cùng nhau phát triển chứ không phải là một cái mục đích đến nào đó và chứng minh cho cái tốt đẹp của mình. Hầu như sau gia đoạn cuồng si các cặp đôi là giai đoạn tình yêu đồng hành. Và tình yêu nào, mối quan hệ nào cũng cần vun bồi và duy trì.
Não con người không bao giờ quên sự kiện, lỗi của mình hay người khác, chỉ có thể tạo sự kiện tích cực và ghi đè lên.Mỗi người là quá trình phát triển, trong vai trò đồng phát triển: hãy luôn mở rộng cùng phát triển bản thân, gợi nhớ với nhau về sự thân mật, làm mới câu chuyện thân mật cùng nhau và viết lại, viết thêm các câu chuyện chung đầy cảm xúc!
Tóm lại, thứ tình yêu được ngợi ca, lý tưởng hóa: giàu có, sống hạnh phúc bên nhau suốt đời nó như một câu chuyện cổ tích hoàng tử và công chúa mà ta được học, được kể. Thực tế thì CẢ HAI PHẢI CHỊU LỚN VÀ TỰ VIẾT NÊN CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH CỦA MÌNH.
Chúc các ai đang yêu, vượt qua tư tưởng gốc bám rễ về đảm bảo kinh tế trong hôn nhân và sự cực đoan điên rồ, gây nghiện, gây trầm cảm, cực đoan gây cảm xúc đê mê, sảng khoái cực độ trong tình yêu. “Bí mật của hạnh phúc không nằm ở việc tìm kiếm nhiều hơn mà ở khả năng tận hưởng ít đi” Socrates.

