Khi là một con người, Thượng đế sẽ không cho bạn một thứ gì đó mà không kèm các bài học. Mục đích cuối cùng là sự giác ngộ về trách nhiệm chính bạn đối với cuộc đời. Khi còn giãy giụa với tình huống hiện tại, tức là vẫn còn đau khổ, vẫn trong ngoài mâu thuẫn. Bạn muốn có một đối tác hôn nhân có các đức tính, tiêu chuẩn, a,b,c,…Thượng đế sẽ mang đến 1 người như vậy, nhưng chỉ có 20% điều bạn muốn và còn lại 80% phản ánh con người của bạn: Bạn cô đơn, bám víu, chơi vơi, …bạn như thế nào đối tác sẽ cũng như thế ấy!
Bạn đang mong muốn một công việc tốt, lương cao, đồng nghiệp tốt? Cũng sẽ có, nếu bạn nỗ lực 20% còn lại để cải tạo bài tập mà Thượng đế giao cho.
Tại sao bạn đời và công việc lại đối lập như thế? Đơn giản vì công việc bạn đã có một nền móng của bản thân rồi, sau khi sang môi trường mới, chỉ cần nỗ lực 20% để nó hoàn hảo và phù hợp với nhu cầu, thường thì phần thưởng là 30-50% thu nhập tăng thêm từ cơ hội này. Bạn không thể apply cho một lĩnh vực mà hoàn toàn không có nền tảng! Nếu có, thì chỉ là 1 thiểu số! VẪN CÓ NGOẠI LỆ, TRƯỜNG HỢP NÀY CẦN BẠN 100% NỖ LỰC, chứ không còn 20% nữa, và phần thưởng đương nhiên sẽ tương ứng với mức độ giá trị bạn tạo ra!
Còn bạn đời thì khác, vì kỳ vọng vào một thứ bạn chưa biết rõ và tất nhiên bạn không thể order một thứ mà bạn không trả nổi, trừ phi bạn phải trả góp bằng một quá trình học tập, kiên nhẫn, lao động, tin tưởng cho đến khi món quà thuộc về chính bạn.
Và….bạn có sẵn lòng nhận lấy món quà này? Từng một món quà đến để nó cân bằng giá trị nội tại bản thân bạn, bài kiểm tra cho sự trưởng thành hay còn gọi là sự giác ngộ của chính bạn. Nôm na, người ta nói đó là bài học cuộc đời. Bài học cuộc đời nhẹ nhàng như người đã trải qua. Bài học cuộc đời vẫn còn khủng khiếp và vô tận với kẻ sợ hãi và từ chối học! Tuy nhiên rực rỡ, tuyệt vời vẫn nằm ở cuộc đời ở những người dấn thân!
Bất kể lựa chọn nào, tương lai đúng hay sai, tất cả đều là lựa chọn mà lúc đó theo bạn là tốt nhất cho bạn. Thượng đế luôn ở bên bạn!
Nhiều người rất ca ngợi tình yêu, hôn nhân, các bài hát hầu như khai thác 1000 khía cạnh của tình yêu, làm cho nó một màu sắc, hương vị hấp dẫn mà ai cũng muốn ăn.
Tuy nhiên, thực sự bạn có biết Hôn nhân không liên quan gì với tình yêu và lý trí con người rất rõ biết điều đó! Vì hôn nhân từ xa xưa nó gắn liền với QUYỀN LỢI KINH TẾ.
Chính vì thế, là phụ nữ, mình vẫn luôn ủng hộ hôn nhân, kết hôn vì đó là sự bảo vệ cuối cùng cho phái yếu. Khi mà tình yêu (chút sẽ nói sau) đã hết khi giá xăng tăng thì trăm thứ phí sẽ được ràng buộc bằng hôn nhân.
Hôn Nhân tình yêu từ xưa vốn không là lựa chọn từ tình yêu mà là: thời mông muội chỉ để có thêm nhân sự, duy trì sức lao động bỏ vào mồm. Phong kiến, bạo động hôn nhân là người bảo vệ, chống phản tặc. Hôn nhân trong gia đình giàu có thì đó là liên hôn, mua bán sát nhật MA (môn đăng hộ đối để phát triển kinh tế 2 gia đình). Thậm chí ở Trung Quốc còn có Minh hôn cho con cái đã mất,…coi phim các bạn sẽ thấy hôn nhân lúc nào cũng là lựa chọn về mặt kinh tế.
Đến Thế kỷ XIX thì chủ nghĩa cá nhân, lãng mạn xuất hiện do xã hội chủ yếu tây phương đã có khoa học nên việc các vũ hội từ năm 1890 hay các chương trình làm quen đã ra đời, lúc này hôn nhân còn gắn thêm chức năng lãng mạn. Cũng có thời kỳ, con người là trung tâm phát triển kinh tế, lại kinh tế, có vẻ cuộc sống hôn nhân bình ổn 1 vợ 2 con 1 chó là hình mẫu ở Mỹ, hay ở Nhật và một số nước khác là câu chuyện tuyệt đối về đạo đức, một thứ phi vật chất hóa về hôn nhân. Lúc này, hôn nhân đã đẩy lên một mức kỳ vọng khá cao rồi: trong quá khứ hôn nhân là nguồn cung cấp, bây giờ kéo theo sự phát triển là giúp giúp thỏa mãn ước mơ, giúp con người TRỞ NÊN TỐT HƠN trong mắt người khác.
Thực sự hôn nhân hạnh phúc sẽ phát huy giá trị của nó, còn ai đã ly hôn và đang chịu đựng hôn nhân của mình thì 35% mắc bệnh mất 4 năm tuổi thọ. 20% nam và nữ có khả năng mắc bệnh tim. Nhất là phụ nữ sau tái hôn có nguy cơ tim mạch vẫn cao. Có nghiên cứu 18 năm cho 30.000 người thì sau li hôn mức hạnh phúc không còn như trước,…điều này có thể thấy hôn nhân là canh bạc, nó lấy đi nhiều hơn là các lợi ích mà sự phát triển xã hội gán cho bên trên.
Vậy KẾT HÔN ĐỂ LÀM GÌ? Đây chỉ là một mặt thôi, còn tình yêu là thứ gì?
TÌNH YÊU là một thứ cảm xúc mạnh, mà mạnh thì gây nghiện, đã thế nó còn đủ cung bậc, gắn với thể xác, tâm hồn. Triết gia nói gì về tình yêu?
Lev Tolstoy: “Tình yêu không hiện hữu. Chỉ hiện hữu nhu cầu sinh lý về cơ thể và nhu cầu thuần lý về một người bạn đời”
Albert Camus: “Sự lôi cuốn, hôn nhân, và sự chung thủy, trở thành những từ đồng nghĩa với sự trói buộc”. Vị triết gia người Pháp Albert Camus nổi tiếng với triết học về sự phi lý. Ông cho cuộc sống này là vô nghĩa vì cái chết là không thể tránh được. Nhiều người cho rằng Albert Camus đã có những quan niệm tiêu cực về tình yêu sau cuộc hôn nhân thất bại với người vợ đầu tiên.
Nói chung, các cụ triết gia thế kỷ XIX, XX đã ăn phải các tình yêu ngon lành, sau đó ăn quả trái đắng hôn nhân nên phát biểu khá phũ.
Khi tâm lý học phát triển, họ thấy tình yêu giống căn bệnh hơn là một trạng thái tâm lý.
1. Bạn thấy buồn, mất hứng thú, khó ngủ, không thèm ăn? Không tập trung? Mệt mỏi? đây là bệnh tương tư, nếu xui xui đủ 5 yếu tố đó thì sẽ được xếp vào giai đoạn trầm cảm chính của DSM.
2. Người đang yêu dành 85% nghĩ về người yêu đó là bộ não của người OCD.
3. Còn các cung bậc trong tình yêu chẳng khác nào các cơn hung trầm cảm từ người rối loạn lưỡng cực.
Còn cặp đôi yêu nhau thì có 2 chứng:
1. Folie à Duex: Điên có đôi, nhẹ thì như là nét riêng cặp đôi, nhưng hút nhau mãnh liệt.
2. Erotomania: là biểu hiện tình yêu cực đoan nhất, đó là sự rình rập bám đuôi,..
Nói chung tình yêu nó bị một sự ảo tưởng, lý tưởng hóa và có khả năng sụp đổ gây ra các tác nhân tâm lý. Các chứng bệnh này, cứ search google là sẽ thấy, ai đang yêu cũng lý tưởng hóa và không nhìn các điều kiện bằng con mắt khách quan nhất.
Yêu vốn dĩ chỉ là 1 động từ. Nếu bạn muốn có vẻ ngoài 6 múi phải tập luyện và Yêu cũng vậy.
Tình yêu lý tưởng hóa, nó làm cho mọi người nghĩ hôn nhân dễ dàng, kỳ diệu và bị động. Thực chất, trong hôn nhân cả hai phải là người chống lại sự phai nhạt của cảm giác “Yêu”, và cùng nhau giải quyết các vấn đề kinh tế.
Nhìn nhận hôn nhân và tình yêu như thế thì ai còn dám lấy chồng lấy vợ?
Thực chất, có tầm 50% hôn nhân vẫn hạnh phúc, họ có được các giá trị sức khỏe. Hiện nay có hơn hàng chục, trăm quyển sách nói về tình yêu.
Cốt lõi vẫn là sự trưởng thành và thấu hiểu là hôn nhân là sự gắn bó thành 1 đội của hai người là một quá trình cùng nhau phát triển chứ không phải là một cái mục đích đến nào đó và chứng minh cho cái tốt đẹp của mình. Hầu như sau gia đoạn cuồng si các cặp đôi là giai đoạn tình yêu đồng hành. Và tình yêu nào, mối quan hệ nào cũng cần vun bồi và duy trì.
Não con người không bao giờ quên sự kiện, lỗi của mình hay người khác, chỉ có thể tạo sự kiện tích cực và ghi đè lên.Mỗi người là quá trình phát triển, trong vai trò đồng phát triển: hãy luôn mở rộng cùng phát triển bản thân, gợi nhớ với nhau về sự thân mật, làm mới câu chuyện thân mật cùng nhau và viết lại, viết thêm các câu chuyện chung đầy cảm xúc!
Tóm lại, thứ tình yêu được ngợi ca, lý tưởng hóa: giàu có, sống hạnh phúc bên nhau suốt đời nó như một câu chuyện cổ tích hoàng tử và công chúa mà ta được học, được kể. Thực tế thì CẢ HAI PHẢI CHỊU LỚN VÀ TỰ VIẾT NÊN CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH CỦA MÌNH.
Chúc các ai đang yêu, vượt qua tư tưởng gốc bám rễ về đảm bảo kinh tế trong hôn nhân và sự cực đoan điên rồ, gây nghiện, gây trầm cảm, cực đoan gây cảm xúc đê mê, sảng khoái cực độ trong tình yêu. “Bí mật của hạnh phúc không nằm ở việc tìm kiếm nhiều hơn mà ở khả năng tận hưởng ít đi” Socrates.
Khi còn trẻ con, việc quan tâm cha mẹ là quan trọng nhất, cách mà bạn đối phó cuộc đời hiện tại là dấu ấn tuổi thơ: nói dối, nhanh khóc, ấm ức, nổi nóng…Cho nên có những người căn cơ bị ép buộc từ nhỏ từ ba mẹ, người nuôi dưỡng sẽ thấy luôn có một thứ gì đó quan trọng phải làm thì cuộc đời cũng khá áp lực, không có sự giải trí, buông xả. Còn những đứa trẻ được chiều theo bản năng sẽ bản năng suốt đời. Nhớ lại cái thời mình vào lớp 1, thời có Tivi đã hiếm, nhà nào có Tivi thì một số bạn học đã ghiền xem Tây Du ký và bỏ học, kết quả cuộc sống hiện tại các bạn thì mình nhìn cũng hiểu sẽ như thế nào!
Quay lại thời nay, khi mà internet phát triển chỉ từ 2011 tới nay thì nào là youtube, titok, facebook, game online và hàng nghìn nền tảng khác với khối lượng khổng lồ thông tin chủ yếu giải trí, thì sức tập trung người lớn và bộ não con nít là thức ăn, đồng tiền béo bở, thu nhập thụ động của tất cả các nhà sản xuất game, nhà sản xuất nội dung facebook, tiktok từ tốt đến nội dung rác.
Bây giờ, sau 30 năm thì Tây Du ký vẫn còn chiếu thậm chí xem được trên youtube. Còn các bạn học lớp 1, bỏ học của mình là bị mất đi, không bao giờ lấy lại được một không thời gian 12 năm học tập để tạo nên GIÁ TRỊ cho chính cuộc đời của mình và gia đình. Thực sự, khi ngồi đọc sách, học ngoại ngữ, làm việc sâu với bản thân nó khó hơn là giải trí và lướt mạng, dù bạn lướt nội dung gì, có bổ ích bao nhiêu mà không có thời gian để thực hành nó thì GIÁ TRỊ từ bạn tạo ra cũng bằng 0, bạn cũng vẫn là khách hàng tận tụy tiêu thụ nội dung. Tất nhiên là trường hợp bị thói quen này ảnh hưởng xấu, bạn xem nhiều mà ko vỡ ra, không phát triển, không học thêm được gì trong thời gian dài. Thực sự, thời gian rỗi rãi, đầu tư cho bản thân nó cũng có các khung thời gian vàng. Nên đừng bỏ lỡ!
Có người nói: đừng khó quá, mai mốt nó sẽ thay đổi! Người đó có nhìn lại không, thói quen của mình còn khó thay đổi, nói chi một thói quen đã hun đút từ lúc dưới 10 tuổi, thậm chí 2-3 tuổi: TIÊU THỤ NỘI DUNG THỤ ĐỘNG thay VÌ KHÁM PHÁ TRỰC TIẾP VÀ HỌC TẬP ĐẦY ĐỦ BẰNG 5 GIÁC QUAN. Những đứa trẻ này có được dạy thực sự hay không? Khi mà ba mẹ bận thì con chỉ được tiếp xúc Tivi, Ipad, điện thoại? Cho nên khi có gặp áp lực thì thứ mật ngọt từ giải trí dễ dàng sẽ kéo bọn nhóc vào một thứ nghiện nào đó sau này khi nó đi trên con đường trưởng thành! Chính bản thân mình đôi khi cũng nghiện lướt hay dễ dàng phân tâm, và khi phát hiện ra đã là 30-1hrs đồng hồ!
Giải trí tý có sao đâu? Xin thưa: Từ khi đi làm đến giờ đếm số giờ tương tác thiết bị điện tử là trung bình 14-16hrs. Hầu như ai ở Văn phòng nhiều, cái mặt thường đen hơn cái tay. ĐÂY LÀ ẢNH HƯỞNG CỦA ÁNH SÁNG XANH. Da mặt đã sạm thì huống chi tới niêm mạc mắt. Khô mắt, mỏi mắt ngày càng trẻ hóa, cận thị ngày càng tăng!!! Về sức khỏe cho cái việc lướt vô thưởng vô phạt, hay đắm chìm vào game cũng nên xem lại. Không ai nghiện điện thoại hay làm việc với máy tính lâu mà con mắt nó còn ngon, cái mặt không nám, cái da không đổ dầu, cái cổ không khô khát,..
Việc phát triển xã hội đó là điều đương nhiên, vâng, ai cũng hiểu!Nhưng ít ai hành động vì xem nhẹ, hầu như ai cũng quá stress, thấy khó khăn nên tìm điện thoại và tiêu thụ nội dung nào đó thì thấy mình tốt hơn, có vẻ học được điều gì đó! SUY NGHĨ NÀY NÊN THAY ĐỔI, hãy đi ra ngoài, tạo nên chính nội dung của mình, giúp mình và con học tập trải nghiệm đủ 5 giác quan, đó mới là nhà sản xuất nội dung thực thụ và khi đó học tập dễ dàng đi đôi với hành và phương pháp đó mới tối ưu cho mình và con. Xem hoài thấy ai làm cái gì cũng dễ, tưởng dễ ăn, tới khi mình làm ko dc, hoài nghi nhân sinh, thế thì bớt xem lại, làm nhiều hơn. Thử đi!
Con người có đến 10 giác quan. 5 bên trong và 5 bên ngoài. 5 giác quan bên trong là vô cùng mạnh mẽ, bạn có thể nghe, thấy, trải, nếm, cảm giác vô hạn. Ví dụ: hãy nghĩ đến quả me! Đừng nghĩ gì về con voi nhé. Bây giờ hãy nói tôi nghe: Bạn có chảy nước dãi, bạn có thấy con voi trong đầu? Đó, đó chính là 5 giác quan bên trong bạn.
Mục tiêu bên trong được xây dựng vô cùng mạnh mẽ nhờ các giác quan này. Bạn có đang hướng đến mục tiêu mà dẫn cuộc đời bạn chìm trong phân rác?
Có người đến với tôi nói rằng: Anh/ chị ta buồn vì con không hiểu và không đồng cảm với mình vì nó không chào mình, không nói chuyện với mình.
Câu trả lời của tôi: Anh/ Chị hãy thay đổi mục tiêu bên trong đi ạ!
Họ hầu như khó hiểu vì cái mục tiêu bên trong.
Vì sao như vậy? Khi anh nhận được sự không đồng cảm hay hành động cho là không quan tâm, thì suy nghĩ, hình ảnh bên trong anh là “Con cái chả quan tâm đến cha mẹ, vô tâm, …”. Đó là suy nghĩ và là cái tiếng nói trong đầu kết luận về 1 sự việc bạn gặp. Đó chính là mục tiêu bên trong.
Cuộc sống bạn đi xuống, không đạt các mục tiêu, bạn giao lưu với những người làm bạn khánh kiệt, những người làm bạn không tự tin với cuộc sống tình cảm, cuộc sống công việc thì chính là mục tiêu bên trong này nó đang được xây dựng ngày càng dày hơn.
Để biết mình có củng cố thêm mục tiêu bên trong này hay không thì : KIỂM TOÁN CẢM XÚC. Qua một năm rồi, bạn hướng đến mục tiêu thế nào? Có thể bạn không đạt được đâu, vì cảm xúc cả năm của bạn là một sự căng thẳng, lo lắng, dồn nén, chán chường,…đó là các mục tiêu mạnh mẽ bên trong. CẢM XÚC CHÍNH LÀ NĂNG LƯỢNG. Energy in Motion=> Emotion!
TRONG SAO THÌ NGOÀI VẬY, nên cuộc sống bên ngoài bạn nó sẽ như nội tâm của bạn. Thậm chí bạn nghiện cảm xúc tiêu cực đó, một ngày ko có cảm xúc đó ví dụ như: căng thẳng, bận rộn, cáu gắt, giận dữ, buồn bã, chán nản…., Ví dụ như con ruồi ăn phân rác thì dù sau khi ăn mật thấy ngon và rất tuyệt vời nhưng hôm sau nó cũng quay về phân rác mà ăn. DO ĐÓ, muốn thay đổi thì chỉ có thể QUAN SÁT, BẮT THÓP các mục tiêu tiêu cực xuất phát từ niềm tin cạn kiệt, giới hạn bên trong để loại bỏ/triệt tiêu sức mạnh mà nó đang hủy hoại bạn mà thôi. Tất nhiên, để xóa bỏ thói quen là cần một Định lực rất lớn song song với việc luôn luôn quan sát và thay đổi kiểu mẫu hành vi.
Trong quá trình sửa mình, cần tránh xa các con ma cà rồng hút máu, vì trong cuộc sống, có những người, họ đã ngập trong phân rác, virus đã ăn hết tâm thức thì họ chỉ có thể lấy năng lượng kẻ khác mà sống! Đó là những người BUÔN CHUYỆN người khác, tâm sự về vòng lặp cảm xúc tiêu cực của họ mà họ không bao giờ muốn xử lý. Bạn chỉ có thể giúp họ khi bạn có nguồn năng lượng dồi dào. Nếu là đồng nghiệp, là sếp hãy suy nghĩ đổi môi trường làm việc, không trao đổi, nói chuyện hay tâm sự vì trường năng lượng đối nghịch bên trong họ cũng ít nhiều ảnh hưởng bạn, đặc biệt khi bạn nhạy cảm. Nếu là người trong gia đình, đó là nghiệp quả, coi như trả nghiệp.
Trong quá trình coaching, chữa lành, tôi nhận ra rằng: Ở những người tổn thương với cha mẹ, thì chúng ta hay bảo họ hãy tha thứ, yêu thương cha mẹ! HỌ sẽ khóc chính vì sự dằn xé trong tâm hồn rất lớn. Rõ ràng họ tổn thương, bây giờ bắt họ chấp nhận, phải trưởng thành. Trong khi đó họ nhiều năm nhiều tháng là nguồn truyền năng lượng, luôn bị lấy đi năng lượng rất nhiều. Cha mẹ cho họ thứ hữu hình kể cả bản thân hình hài của họ, NHƯNG do khế ước, nghiệp quả, cuộc đời họ có thể gắn với những người cha người mẹ luôn lấy đi nguồn năng lượng của họ. Sau khi đi coaching chữa lành, tôi thấy những đứa con này: yếu ớt thể trạng, dễ bị lừa dối, làm chủ cảm xúc kém, nghiện ngập thứ gì đó và trong công việc có thể thành công vì cả đời đã quen làm điều mình không thích một cách nhiệt thành. Chính vì thế cuộc sống những đứa trẻ tổn thương luôn bấp bênh. Năng lực tận hưởng hạnh phúc đã bị rút mòn vì những đứa trẻ không được bảo hộ, nó chỉ có thể căng thẳng sống qua ngày trong gia đình và đầy áp lực bên ngoài.
Những đứa trẻ có đời sống tuổi thơ tối tăm, thiếu cha, thiếu mẹ, gia đình bất hòa, cha mẹ ngược đãi, chỉ trích chê bai, …thì có thể thành công nhưng kết quả đó chỉ có thể thấy trong công việc. Nếu may mắn, nghiệp lực tốt thì sẽ gặp người bạn đời CỘNG NGHIỆP cho việc phát triển và chữa lành, nếu không tổn thương bản thân sẽ chuyển sang mọi người trong gia đình, sang đến con cái, nó vẫn cưu mang cái nghiệp quả của mình.
Cho nên, khi làm coach trong mối quan hệ cha mẹ-con cái, tôi luôn luôn giúp cho người khác việc ý thức và tìm ra Nghiệp- Năng lượng nghiệp từ các mục tiêu bên trong, những góc nhìn đa chiều trong mối quan hệ tổn thương để họ có thể CHẤP NHẬN, buông bỏ mâu thuẫn nội tâm trong quá khứ và dần dần tập trung xây dựng các mục tiêu bên trong ngày càng tốt hơn, to lớn hơn khi đó nó sẽ chuyển hóa môi trường bên ngoài.
Khi ngồi học ghế coach, thầy nói: BẠN đang mang 1 túi phân rác, bạn là phân rác! THẾ NHƯNG mục tiêu bên trong bạn là tốt đẹp thì túi phân rác của bạn để lại là 1 cánh đồng trĩu quả. Thân thể mình là phân rác khi đã sang tuổi 70. Tuy nhiên nếu tâm hồn đầy Virus và phân rác thì khi nắm mắt xuôi tay về thế giới bên kia, bạn sẽ để lại điều gì? TÔI từng thấy những người con, cha mẹ họ mất rồi, họ vẫn đau khổ và nghĩ là: Nếu ngày xưa ba mẹ họ thương họ một chút thế thì đời họ không khổ như vậy! Khi ngậm ngùi nghĩ cha mẹ mất rồi, ai sẽ bù đắp cho sự tổn thương họ đã nhận đây? Quan sát một số người già mà tinh thần tiêu cực, hay đổ lỗi, hay lo sợ, bạn sẽ rõ ràng mối quan hệ nghiệp-quả này. Thương cho họ những người đã bị phân mảng và chết nửa linh hồn khi còn là con trẻ.
BÂY GIỜ, lựa chọn là chính bạn mà thôi.
Bạn muốn thay đổi mục tiêu bên trong từ bây giờ hay vẫn nghiện cảm xúc đau khổ, căng thẳng hằng ngày và khi nhắm mắt xuôi tay để lại là sự day dứt nghiệp và năng lượng cho người ở lại?
Và rồi, năng lượng đó làm con cái, thế hệ sau đó càng thêm yếu ớt sức khỏe, tinh thần….điều này khiến họ bất lực và Ung thư sinh khởi từ đây, bạn có biết không? Chính cái mục tiêu bên trong do những cảm xúc tiêu cực, luôn xây dựng kiên cố là : CUỘC SỐNG NÀY KHÓ SỐNG VUI VẺ LẮM, DÙ CÓ CỐ MẤY CŨNG KHÓ KHĂN LẮM,..đó là sự in hằn vào tiềm thức do những SỰ KIỆN CẢM XÚC QUAN TRỌNG (“significant emotional event”) mà hầu như các sự kiện này đa phần là tổn thương nhiều hơn là cảm xúc hạnh phúc tột cùng. Gia đình càng có những giây phút gây tổn thương nhau thì, các sự kiện đau khổ này có thêm nhiều nhiên liệu để chạy. Kết quả là, bạn không có được thứ mình muốn và tiêu dùng hết phúc phước của chính bản thân và gia đình đang cùng cộng nghiệp với mình.
Các sự kiện bệnh tật, kết quả xấu sẽ ngày càng đến nhanh nếu càng tưới tẩm cho nó qua: suy nghĩ, hành động và thành cái cây nghiệp “xinh đẹp, xum xuê” hiển lộ ra bên ngoài đó là: KHÔNG KHÍ GIA ĐÌNH TIÊU CỰC, con người luôn trong sự mệt mỏi chán chường,… cuối cùng là bệnh tật và chết.
Thầy cũng nói là: BẠN CÓ MUỐN KHI MÌNH NHẮM MẮT XUÔI TAY, Con mình dù buồn đó nhưng nó nói rằng ôi mừng quá! Đó là sự thiếu hụt tình yêu, đầy tổn thương, tâm hồn đầy phân rác và kết quả của một đời sống đầy nghiệp quả!
ĐẮNG NHƯNG THẬT LÀ : “Một đứa trẻ hạnh phúc sẽ dành cả đời để chia sẻ yêu thương cho người khác, một đứa trẻ bất hạnh sẽ dành cả đời để chữa lành vết thương cho chính mình,”. Và rồi, các bậc cha mẹ, sửa mình trước khi quá muộn, cho đến khi cả bản thân không nhổ nổi cây nghiệp quả thì đành nhận thôi, GAME sau làm lại nhé!
Những ngày cuối năm là người ta rất bận rộn để kết thúc một năm vất vả, nhất là một năm sau dịch bệnh đã ngăn trở rất nhiều và cũng lấy đi rất nhiều. Sau nhiều năm trăn trở vì những vết thương tích lũy, những tổn thương tinh thần thì việc chọn một khóa thiền miên mật Vipassana là một quyết định rất khó khăn đối với mình.
Mình đã chọn hai nơi để đăng ký đó là Pháp đăng Thiền Tuệ – Chùa Hồng Trung Sơn và Tịnh Xá Ngọc Thành Thủ Đức. Tuy nhiên trong giữa năm do ý chí chưa vững và mình chưa sẵn sàng, dù đã đăng ký được hết cả hai khóa nhưng mình đã từ chối đăng ký tại Pháp Đăng Thiền Tuệ và khóa tại Tịnh xá Ngọc Thành thì đăng ký mình bị lỡ xác nhận nên cũng không có duyên đi được. Mãi đến tháng 11, dù công việc dầm dề, sếp cần người kế bên rỉ tai tính kế, đôi khi làm một bản báo cáo để sếp tham khảo gửi về cho công ty mẹ, mình quyết tâm chỉ đăng ký ở Tịnh Xá Ngọc Thành và không đi là không được. Cuối cùng mình đã thành công!
Về kinh nghiệm đăng ký, nội dung chi tiết khóa thiền, các trải nghiệm trong khóa thiền mình sẽ không trình bày trong bài này, nhưng mình tóm ý như sau:
Về nội dung: Các bạn chuẩn bị sắp xếp 11-12 ngày không giao tiếp với bên ngoài, tắt cả điện thoại, ngày trung bình ngồi thiền 10-11 tiếng, ăn chay 2 buổi sáng-trưa, chiều ăn nhẹ. Lịch trình này có vẻ khắc nghiệt, nhưng mình có thể làm tốt, vì nó rất khoa học và đảm bảo thiền sinh đầy đủ sức khỏe mà hoàn thành hết khóa.
Về trải nghiệm: Do mình lo lắng, nên xem review về khóa thiền này rất nhiều và điều này cản trở việc cảm nhận và tập luyện rất nhiều. Do đó, các bạn hãy chuẩn bị tinh thần, TỰ MÌNH CẢM NHẬN và không cần tham khảo bất kỳ cảm nhận nào cả, bởi vì đây là Phương pháp của Đức Phật, mà Đức Phật là bậc giác ngộ Thực Chứng do đó kết quả chính bạn Chứng Ngộ mới là quan trọng.
Bây giờ mình chia sẽ cảm giác sau khóa thiền: Mình cảm thấy lợi lạc và hiểu bản thân mình hơn. Sống chan hòa và biết cho Tâm ăn thức ăn lành mạnh hơn! Nhờ sự chú tâm, nghiêm túc và luôn đặt câu hỏi cho việc tu tập của mình với Thiền sư, mình cũng đã hoàn thành 10 ngày trọn vẹn, giờ đây vẫn là mình thôi, nhưng mình hiểu được bản thân mình rất nhiều. Đây là trải nghiệm rất đặc biệt, nếu đi sớm thì mình đã khác nhiều rồi . Tuy nhiên đây là duyên, nhân duyên chín thì sẽ được mà thôi!
Nhiều người hay nói: “Người Việt thông minh, cần cù sao Việt Nam vẫn chưa có hệ thống an sinh tốt, trình độ xã hội phát triển cao, có các sản phẩm chất lượng?”
Tôi nghĩ, câu trả lời không nằm ở trí tuệ, mà nằm ở lịch sử và cách tư duy xã hội được hình thành từ rất sớm.
Nhật, Hàn, Việt đều từng chịu ảnh hưởng sâu đậm của Trung Hoa và cùng dùng chữ Hán. Nhưng từ cùng một điểm xuất phát, ba dân tộc đã đi theo ba con đường khác nhau.
Nhật Bản (thế kỷ VII) không dùng nguyên chữ Hán, mà cải biên thành Hiragana và Katakana. Họ mượn chữ Hán cho ý nghĩa, nhưng tạo chữ riêng cho ngữ pháp tiếng Nhật. Tư duy cốt lõi là: mượn để học – sửa để dùng – làm cho mình. Chưa kể, lịch sử phát triển của họ với vị trí địa lý là quần đảo, thì họ có nhiều cơ hội giao thương và học tập với châu âu rất sớm, và là nước có bộ luật về sử dụng súng đầu tiên của nhân loại.
Hàn Quốc thì còn quyết liệt hơn. Thế kỷ XV, vua Sejong Đại Đế sáng tạo ra Hangul – một hệ chữ khoa học, dễ học, phổ cập cho dân thường. Tri thức từ đó không còn nằm trong tay tầng lớp tinh hoa, mà lan ra toàn xã hội. Chính tinh thần này, kiến cho công nghệ Hàn Quốc giờ đây có thể sánh ngang với Nhật Bản như ô tô và vượt mặt về thiết bị thông minh như điện thoại di động.
Việt Nam có Chữ Nôm, nhưng quá phức tạp, không thống nhất, mỗi chữ có thể ghép từ 2–3 chữ Hán. Chữ Nôm không trở thành nền tảng giáo dục đại chúng, chỉ được dùng để học- thi cử và làm quan. Phải đến thế kỷ XVII, nhờ Alexandre de Rhodes, chữ Quốc ngữ mới ra đời – rất tiến bộ, nhưng đến khá muộn.
Thực ra, chữ viết không chỉ để ghi chép. Nó quyết định ai được tiếp cận tri thức, tư duy được lan rộng đến đâu, và xã hội có hình thành tư duy hệ thống hay không.
Lịch sử Việt Nam lại là một chuỗi dài chiến tranh. Một xã hội sống trong bất ổn lâu dài sẽ hình thành phản xạ ưu tiên sinh tồn hơn là xây dựng nền móng. Cho nên người Việt rất giỏi ứng biến, linh hoạt, xoay xở – nhưng không quen đầu tư lâu dài 20–30 năm cho một ngành lõi. Có thể nói là tư duy “ăn sổi ở thì”.
Tư duy đó phản chiếu rõ trong các quyết sách hiện nay: dễ chọn những dự án to, dễ thấy, dễ báo cáo; nhưng rất khó theo đuổi công nghiệp nền tảng như luyện kim, đúc chính xác, vật liệu, R&D trong dài hạn, cần từ 20-30 năm để phát triển. Vì tư duy là nhiệm kỳ, phải có điểm nhấn, còn đối với các ngành cốt lõi, không thể thấy thành quả trong 3-5 năm ngay! Phải có một sự chuẩn bị xã hội toàn diện, cũng như các chính sách hỗ trợ.
Đến nay, Việt Nam CHƯA làm chủ được công nghệ đúc kim loại lõi – chính xác cao – quy mô công nghiệp .Đây là ngành cốt lõi – nền tảng của đúc ra các động cơ, máy móc và bước chân vào chuỗi cung ứng hoàn chỉnh. Tất cả các thiết bị ô tô, xe máy, hầu như là các chuỗi cung ứng của FDI. Hiện tại, vẫn chưa thấy tên của doanh nghiệp Việt Nam trong chuỗi cung ứng công nghiệp thế giới hay một số ngành công nghiệp chế tạo.
Đứng ngó qua hàng xóm: Em Thái Lan đi, ẻm chỉ cần R&D cho nông nghiệp và làm du lịch thôi, đủ tích lũy và hình dung được ngành chính của ẻm, sao em được đánh giá vẫn cao hơn mình! À nói Thái, chỉ du lịch có pê đê không là chưa đủ họ vẫn có hệ sinh thái công nghiệp phụ trợ đầy đủ nhe.
Em Singapore thì không có cả nước ngọt tự nhiên để uống. Nhưng giờ ẻm sẽ tái chế nước, lọc nước biển uống và không cần phụ thuộc giao kết nước ngọt với Malaysia. Singapore vừa nhỏ không có tài nguyên, họ ko cố làm gì hết, chỉ kinh doanh cảng nước sâu, làm trung tâm tài chính và KHÔNG CỐ SẢN XUẤT cái gì cả.
Nói chung 2 đứa đó có chính sách lõi và giải pháp lâu dài.
So sánh để thấy rõ: các ngành ở Việt Nam thì cái gì cũng chạm, nhưng thiếu trục xương sống để đưa đất nước vươn mình.
Kết luận:
Người Việt thông minh, cần cù. Nhưng lịch sử khiến chúng ta giỏi thích nghi hơn là giỏi xây dựng lâu bền. Muốn phá thế để phát triển nhanh, cần quay về ngành lõi, trao quyền cho những chuyên gia thực sự, và kiên định với các quyết sách dài hạn 20–30 năm. Nếu mọi thứ vẫn chạy theo nhiệm kỳ – làm rồi dừng, dở dang rồi chuyển hướng – thì rất khó tạo ra thêm những kỳ tích bền vững.
Ngồi làm việc ở văn phòng mà nói và nghĩ: “Em ước gì mình làm một việc thỏa đam mê!”
Rồi có người khuyên: “Em còn trẻ hay đi tìm đam mê của em đi! Chứ để già như anh/ chị chán phải làm vì cơm áo gạo tiền,…”
Rồi lâu lâu thấy người thành công, có cuộc sống tốt đẹp : “Tôi cảm thấy hạnh phúc, tìm thấy được đam mê, mỗi ngày đi làm đều thấy vui vẻ, đi làm như không làm!” …và ta càng mong ước mình có đam mê, muốn biết được đam mê của mình ở đâu?
…..
Bao nhiêu năm qua, mình cũng đã từng đi tìm đam mê, và mình phát hiện ra rằng : “Đam mê xuất hiện khi ta đã giỏi ở một lĩnh vực nào đó”.
Vì khi ta giỏi về một lĩnh vực nào đó, được công nhận: có cảm giác cực kỳ tốt về bản thân mình, được một khoản thu nhập tốt. Toàn những thứ mang lại các chất cơ bản gây hạnh phúc ngất ngây, thế thì đó đúng là đam mê rồi…
Thế nhưng, thực tế phũ phàng rằng: người nào còn loay hoay không biết mình đam mê gì thì là MÃI VẪN NGHÈO!
Nhan nhản trên mạng nào là: ĐAM MÊ, Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI, MỤC ĐÍCH SỐNG, TỰ DO TÀI CHÍNH, YÊU CHÍNH MÌNH,…rồi cách làm sao để có nó. Chỉ cần 15-30p, nghe một podcast, hay nghe một chuỗi seri nào đó, có vẻ như là bạn đã hiểu rõ các khái niệm này! Dễ nhỉ? Nhưng sao bạn vẫn cứ mãi nghèo, năm này không khác gì năm trước, và không cảm thấy hài lòng về bản thân mình hơn? Nhìn cuộc sống sao nhiều khó khăn và phức tạp?
Bạn có nhận ra, cái điểm chung ở đây không ? Nghe 1 người nói về khái niệm đam mê, nghe một bài giảng về đam mê: ai cũng có cảm giác cần tìm đam mê, và hình dung sự sung sướng khi bước chân vào miền đất hứa đó! Nhưng cảm giác đó tồn tại bao lâu? 1 ngày, 2 ngày,….rồi nó đã đủ trở thành động lực để bạn hoạt động không ngừng nghỉ chưa?
Trong mỗi câu chuyện thành công, hoặc giả sử là 1 chuyện tình vớ vẩn với 1 thằng fuckboy, thì bộ não con người có một chức năng rất “đặc biệt”: nó chỉ giữ lại những điều tốt đẹp nó muốn có. Còn lại những thứ vất vả để có được, hoặc những cái cờ đỏ redflag to đùng, sẽ được nó lược đi mất. Thế nên là: có nhiều người thấy 1 người thành công thì đu theo xu hướng bất kể tìm hiểu cho thật kỹ, rồi người ta thất bại, và cuối cùng là thật khó khi tìm ra đam mê,… Còn về tình yêu: trăm nghìn chàng trai cô gái vì chức năng não này mà muốn quay lại người cũ, hay nói nếu như,….
Nếu đọc nhiều sách, thì sẽ không ai xa lạ với các thuật ngữ Neuroplasticity (Não bộ co giãn), Billingual Brain (bộ não song ngữ), thì có lẽ hiểu rằng: Bộ não chúng ta có khả năng tự tái thiết lập, bổ khuyết các khiếm khuyết nếu có, có khả năng tư duy 2 ngôn ngữ,..tuy nhiên tất cả bạn cần là thiết lập thời gian để cho các liên kết não bộ đủ thời gian hình thành thì bạn sẽ có một kỹ năng, một thói quen mới.
Tuy nhiên, thời đại ngày nay, khi mà Reels, Tiktok, shorts,…ra đời, tất cả đều free và không có quảng cáo, hoặc giả nội dung cô đọng để cho các bạn xem nội dung dài hơn..Cái họ bỏ ra là làm sao thu hút bạn nhất, sau cùng cái bạn mất là thời gian bạn ở trong ứng dụng của họ càng lâu, càng thành công. Cũng như Netflix, CEO của họ nói “Đối thủ cạnh tranh chúng tôi không phải Youtube mà là giấc ngủ của bạn”. Tất cả các ứng dụng này, nó đều tập trung vào việc thu hút, sau đó làm cho bạn nghiện các trải nghiệm khi dùng ứng dụng của họ, nói rõ hơn là nghiện Dopamine được tiết ra trong quá trình này.
Do đó, quay lại Đam mê, không có cái gì là đam mê cả! Làm tình cũng đam mê, nhưng hoài một người thì lượng dopamin giảm mà ko có hocmon thay thế là Oxytocin thì cũng không thể gắn bó. Cho nên đam mê đó chuyển sang đối tượng khác! Như vậy đam mê cũng chỉ là một cảm giác! Bạn chỉ thấy dễ dàng, hạnh phúc khi bạn chinh phục một cái mốc, một kỹ năng nào đó mà trở nên thuần thục.
Cho nên, việc nhìn thấy người ta làm được, hoặc bản thân bạn muốn làm! Vẫn là nghiêm túc xác định: Bạn đang có cái gì? Để tiến đến cái bạn muốn có bao nhiêu khoảng cách (GAPS) cái bạn cần làm là lấp đầy các khoảng cách đó! Ví dụ đơn giản: dở anh văn thành giỏi anh văn thì bạn phải xem mình đang ở trình độ nào? Kỹ năng nào yếu nhất? Việc tự học thì bạn có thời khóa biểu hay bảng hành động chưa? Mức độ chấp hành bản hành động đó? Bạn sau 1 tháng có đánh giá lại quá trình tự học nếu hiệu quả thì tiếp tục, không thì việc nhờ một trung tâm hay giáo viên dạy kèm thì sẽ tốt hơn? Ngoài ra môi trường để bạn luôn tiếp xúc anh văn là gì: môi trường làm việc, môi trường giải trí, môi trường giao lưu xã hội,…Bạn cần làm những điều này! Làm thực sự nghiêm túc và thắng được tất cả các hóa chất và quán tính theo thói quen của bộ não thế thì mới có sự khác biệt.
Như vậy, muốn có đam mê thì chỉ có thể đào sâu một kỹ năng và giỏi nó! Bộ não của bạn có thể co giãn và học bất kỳ những gì bạn muốn. Hãy tự tin lên và ngưng làm nô lệ cho ảo ảnh tư duy và nghiện Dopamin từ việc lướt web, shopee,..
Ngày xưa, vì mê lầm, mình có bỏ một đứa con, nhiều năm cũng lấy làm ân hận. Do nhân duyên, mình cũng tìm cầu đến cửa Phật. Sơ niên đôi mươi hơn một chút, bản ngã cao vời, cho nên tôn giáo, niệm phật cũng như cái gì đó ở vùng “không biết”. Dầu là có dịp tiếp xúc, nhưng vãn cảnh chùa với khung cảnh bình an, năng lượng đó làm cho tâm hồn mình cũng lặng.
Mãi nhiều năm sau, mình lại hữu duyên học tìm Phật pháp, đọc kinh sách, đọc về Bát Chánh Đạo, ngũ giới….Mình rất tâm đắc lời Phật dạy. Đúng là tìm cầu cái gì, cái đó xuất hiện. Mấy hôm trước, được một Phật tử thuần hành hướng dẫn đọc kinh “KINH TRƯỜNG THỌ DIỆT TỘI HỘ CHƯ ĐỒNG TỬ ĐÀ LA NI” để sám hối cho việc bỏ con.
Tâm niệm của mình là việc tổn hại thân thể mà bỏ con lúc đó của mình, cũng nên dành cho nó một sự chữa lành, tha thứ. Lành thay, mình từ đó ngộ được thêm nhiều bài học từ kinh điển.
Xưa nay, mình tu học theo Pháp thiền nguyên thủy hoặc có khi thiền sổ tức để an tâm, an thân. Có tìm hiểu bát chánh đạo, cũng đang cố gắng thực hiện hằng ngày. Bát chánh đạo này các anh chị em mộ đạo, muốn tìm cầu các đạo giải thoát thì tìm đọc và quan trọng thực hành nó. Thực hành là điều rất quan trọng.
Quay lại bài học từ “Kinh Trường Thọ Diệt tội”, cái mình ngộ ra là câu chuyện đầy ẩn dụ bên trong Kinh này. Nói theo nhà Phật, đó là kinh liễu nghĩa: “liễu nghĩa” nôm na dễ hiểu là có bài học thực tế, có câu chuyện và ẩn chứa răn dạy trong đó. Đầu kinh này thì kể về câu chuyện Phật thuyết pháp tại Thành Vương xá, núi Linh Thứu, mọi người ai cũng thắc mắc về thọ mạng mỗi người mỗi khác, người ngắn, người dài, muốn vấn Phật cách sống lâu. Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi là bậc giác đại diện cho Trí tuệ, hiểu được tâm tư đại chúng liền bạch Thế tôn.
Thế Tôn mới kể câu chuyện quá khứ về nữ nhân tên Điên Đảo ở cõi Vô Cấu Thanh Tịnh. Lúc bấy giờ tiền kiếp của đức Thế tôn là Phổ Quang Chánh Kiến Như Lai. Lúc bấy giờ, người phụ nữ có tên là Điên Đảo đến khóc than vì tội bỏ con đã thành hình thành hài nhờ thế tôn chỉ cách Sám hối. Thế Tôn bảo người nữ này phạm trong 5 tội Ngũ nghịch: Giết Cha, hại Mẹ, thuốc độc trục thai, phá tháp hủy chùa, đập đổ tượng Phật, phá hòa hợp Tăng nên tội nghiệt rất nặng. Tuy nhiên, nếu nữ nhân Điên Đảo sám hối và hiểu rõ mười hai nhân duyên và thực hành sáu Ba la mật sẽ được trường thọ diệt tội. ..chi tiết kinh thì trên internet có rất rõ. Tuy nhiên, để hiểu được kinh này và thực hành là một chuyện khác.
Bài viết này, mình chỉ viết ra những gì mình tâm đắc nhất.
1. Câu chuyện người phụ nữ tên Điên Đảo- Phật Phổ Quang Chánh Kiến Như Lai: hai cái tên cũng là một phép ẩn dụ tuyệt vời. Điên Đảo thì cũng hiểu rõ người này, tâm thần rối loạn, tâm ý đảo ngược nên suy nghĩ không được đúng đắn. Tư duy như vậy chỉ có thể chìm trong bể khổ, không biết khổ từ đâu ra, bản thân sửa chữa như thế nào? Thế nên mới gặp Phật CHÁNH KIẾN Như Lai. ĐIÊN ĐẢO mà gặp CHÁNH KIẾN thì mới hết điên thôi. Thêm nữa, Phật Phổ Quang Chánh kiến chính là hiện thân của Như Lai, còn nữ nhân Điên Đảo kia chính là hiện thân của ngài Văn Thù Sư Lợi. Tức là muốn có trí tuệ phải có chánh kiến trước. (Bất giác, vỗ đùi một cái đét. )
2. Tội Ngũ nghịch trong kinh này là Giết Cha, hại Mẹ, thuốc độc trục thai, phá tháp hủy chùa, đập đổ tượng Phật, phá hòa hợp Tăng. Tuy nhiên, theo Phật Quang Đại từ điển thì hơi khác, đó là: Giết cha ; Giết mẹ ; Giết A-la-hán; Làm thân Đức Phật chảy máu (xuất Phật thân huyết, sa.); Chia rẽ Tăng-già (Phá hoà hợp tăng). Tại sao lại như vậy? Kinh sai hay Phật sai? Cái này theo tri kiến bé nhỏ của mình thì không có đúng sai ở đây: Làm thân Phật chảy máu, hủy phá thai thì cũng làm tổn hại đến Pháp Thân, trộm nghĩ câu: Ta là Phật, thế gian là Phật sắp thành.
Pháp thân phật không là thân tứ đại, nó bao gồm các hạnh nguyện của ngài. Vì cái gì đó mà làm xấu đi Pháp thân ấy cũng chính là trọng tội. Quay về cái thân nhỏ bé: Hủy thai do vô minh mà làm, gây hại đến cái thân vay mượn tứ đại này, vấy lên sự sợ hãi, đau khổ bất tịnh cản trở hạnh nguyện bồ tát thì cũng không khác gì nhau. Thân thể con người là một ngôi đền, hữu hạn để chứa đựng một linh hồn vô hạn, có khả năng tu học và có khả năng giác ngộ, giúp đời, giúp người. Mọi việc tổn hại đến Pháp thân này cũng là tội ngũ nghịch. Còn phạm vi gây hại thì mình nghĩ mình cần học tập và thực hành thêm rất nhiều.
3. Mười hai nhân duyên: “Vô minh duyên Hành, Hành duyên cho Thức, Thức duyên Danh sắc, Danh sắc duyên Lục nhập, Lục nhập duyên Xúc, Xúc duyên cho Thọ, Thọ duyên cho Ái, Ái duyên cho Thủ, Thủ duyên cho Hữu, Hữu duyên cho Sanh, Sanh duyên Lão tử, ưu bi khổ não…Nếu Vô minh diệt, ngay đó Hành diệt, Hành diệt tức Thức diệt. Thức diệt tức Danh sắc diệt. Danh sắc diệt tức Lục nhập diệt. Lục nhập diệt tức Xúc diệt. Xúc diệt tức Thọ diệt. Thọ diệt tức Ái diệt. Ái diệt tức Thủ diệt. Thủ diệt tức Hữu diệt. Hữu diệt tức Sanh diệt. Sanh diệt tức Lão, tử ưu bi khổ não diệt.”
Mười hai nhân duyên này: đọc thì thế, nhưng muốn “liễu nghĩa” thì phải tìm đọc giảng nghĩa, duyên nghiệp thì đều từ 12 nhân duyên này mà ra, Vô Minh là đứng đầu. Tuy nhiên, trong quá trình vận 12 nhân Duyên thì nơi nào cũng có Vô Minh và thế là vòng luân hồi cứ tạo lập.
Giờ thử diễn dịch coi có dễ hiểu không nhé:
Vô Minh: đi coi bói xem số mạng sau này ra sao, thấy thầy bói nói là “ Số con sau này lấy chồng, cơm chan nước mắt”. Thiện nữ vì vô minh: liễu nghĩa là lấy chồng, khổ, ăn chung bữa cơm là cơm chan nước mắt.
Hành (tâm nhiệm, quan niệm, vô thức): Nhận cái lầm phía trên là mình, do số mình khổ khi lấy chồng.
Thức (nhận thức ra bên ngoài): Luôn nhận thức chồng là nguyên nhân cái khổ. Dù chồng chưa làm gì, nhưng xem chồng là nguyên nhân cho mình khổ.
Danh sắc (lập trình cho cái cảm xúc và các phản ứng trên thân): lấy chồng rồi thì luôn xa cách, không thể hiện được tình cảm, thấy chồng là y như thấy vạn ức khổ đau đời mình trổi dậy. Nên cũng không có thái độ tốt.
Lục nhập (Khi đã có thân thể rồi thì phải có sáu căn là: mắt, mũi, tai, lưỡi, thân và ý): Thân Tâm ý khó chịu, và ác ý với chồng, tay mắt mũi lưỡi đều nhận các điều mà tâm hành: dù chồng có tốt, có thiện, nhưng do danh sắc chỉ thấy khổ đau, mặt xấu khi bên chồng.
Xúc (Xúc là tiếp xúc): mỗi ngày tiếp xúc, tăng cảm thọ của Lục Nhập.
Thọ: thọ cảm các cảm xúc xấu.
Ái : sinh ra ưa thích cảm giác đẩy chồng ra xa, hay đối xử chồng như nguyên nhân gây khổ, cái nào áp chế chồng, hay bắt chồng phục tùng vô lý, cũng không thỏa mãn được cái tham và xóa được cái si khi lúc sống chung có việc sai sót.
Thủ (là giữ lấy, các hành động tạo tác. Nếu gặp cảnh thuận thì tham cầu, gặp cảnh nghịch thì lại sân, si, tiêu cực.) nên các hành động tạo tác khổ đau cứ tiếp diễn
Hữu (là có. Đời này có nghiệp lành hay dữ là do mình tạo ra nên đời sau sẽ có được quả vui hay khổ mà mình phải nhận. ) rồi cuối cùng kết quả mình cũng không tạo ra cho chồng một cuộc sống vui vẻ. Vì chấp niệm đó mà các con cũng khổ sở với cha mẹ và gia đình, tổ ấm là thọ một cái nghiệp không thuận duyên mà chưa kể các nghiệp báo nhỏ về con cái và kinh tế.
Sanh (tức là sống, sinh ra. Bởi vì “ái, thủ, hữu” làm nhân hiện tại nên tạo ra các nghiệp, quả kiếp sau phải sanh ra đời thể thọ quả báo.) vì sở hữu nghiệp nên sinh ra để thọ báo.
Lão Tử: Cốt cuối cùng cũng không thoát khỏi già chết.
Cái này ví dụ cũng chưa có sát sao lắm, tựu chung thì vòng nhân duyên khởi cũng do vô minh. Để diệt vô minh, thì kinh phật dạy cũng nhiều, nhưng tóm lại VÔ MINH thì chỉ có TRÍ TUỆ mới chữa được, mà muốn có trí tuệ thì chỉ cần “TU”, khái niệm “VĂN – TƯ – TU” thì ai mà không biết, học hiểu hành thì tự khắc có trí tuệ.
Nhưng từ ví dụ trên, mình có thấy sự vô minh của người phụ nữ trên. Cuộc đời chưa có trải nghiệm gì đã mang một ưu phiền, tâm si về quan niệm chồng con do ông thầy bói. Rồi trong cái tâm hành đó, nó mang đến thêm cái Sân và Tham. Cũng dễ hiểu: Khi người ta nhị nguyên, không muốn điều gì xảy ra thì dù có chăm sóc, quan tâm, đùm bọc cách mấy họ cũng thấy không đủ cho cái tâm Tham muốn điều tốt đẹp, và khi có gì xảy ra thì họ dễ dàng nổi cơn sân giận: Có hạnh phúc, thân tâm an lạc không khi mà: “Anh chả bằng ai! Làm mấy cái này có ích gì, không bằng ông A. Tui tự lo còn tốt hơn ông, giá mà ba má tui đừng gả!”, “phải rồi thầy bói coi lấy chồng chan nước mắt”, rồi “ Con hư tại ông không tốt với tôi! Tại ông mà đời tôi mới khổ”. Trong cuộc nói chuyện này, đó là nghiệp duyên, mà người trong cuộc họ đổ tại cho nhau. Con cái trong gia đình sẽ rất khổ. Con cái trong những gia đình có cha mẹ như này là thọ nhân duyên lớn hơn từ kiếp trước.
Tuy nhiên nhìn lại: ai cũng có khả năng tạo nghiệp tốt và xấu, dựa trên sự hiểu biết, tu tập của mình.
Vô minh hằng ha sa số trong cuộc sống.
Ví dụ 1: một anh ở dưới giữ cầu chì, một anh ở trên sửa điện, anh ở dưới nghe sai mà không biết hỏi, đóng cầu chì nên anh ở trên điện giật chết. ANh ở dưới nói ” tui đâu có biết đâu, tui tưởng ảnh xong rồi”
Ví dụ 2: Cô thư ký được phân công chuẩn bị đón khách qua ký hợp đồng, cổ đón khách này là khách Nhật, sếp bận rộn chưa kịp dặn dò. Cô này nghĩ, khách nước ngoài mà là khách Nhật thì rất khó, hợp đồng này quan trọng với công ty lắm, nên mình phải ngồi chuẩn bị cho chỉn chu. Khi ra đón khách, cổ đọc sách về phong cách người Nhật khi cho khách ngồi trên xe, cách mời trà nước, rồi tiếp đã hết sức tốt, cung kính. Khách rất hài lòng vì sự chuyên nghiệp đó. Kết quả hợp đồng ký kết suông sẻ.
Ví dụ 3: Cũng là một cô thư ký, sếp yêu cầu đi làm việc A. Cổ nói miễn sao xong việc là được, cũng không báo cáo hay đôn đốc. Ngày nọ, sự việc gây trễ nãi, cổ nói em không biết gì hết, tại bên đó. Cuối cùng thì sếp trực tiếp cô vẫn phải phân bua cho sự chậm trễ của cô với cấp trên. Cũng nhiều việc, cô làm theo cách xong theo tiêu chuẩn của cô, vì cô nghĩ có trả thêm đâu mà đầu tư suy nghĩ cho nó mệt não! Cái sếp nói mình làm chưa tốt chẳng qua không vừa lòng thôi.
Vô Minh có rất nhiều, muôn hình vạn trạng, từ cái tưởng thô lậu từ việc nghe sai mất mạng người, đến cái vô minh vi tế do “ điên đảo” trong suy nghĩ, che lắp đi cái sự học hỏi, quan sát và cải thiện chính bản thân mình. Nói lại: trẻ nhỏ cũng ko tự dưng mà lớn, nó cũng được dạy dỗ ít nhiều nên mới sống được. Trong xã hội, mối quan hệ, công việc: cũng cần có học hỏi lẫn nhau về kiến thức, đức tính, đúc kết sự quan sát, có như thế mới có cái quả tốt đẹp và hài hòa cho mình cho người. Quan trọng là đừng để “Tà kiến” che mờ cái “Chánh kiến” mà phủ nhận bản thân mình.
Nói tới bản thân mình, ai cũng nghĩ cái thân ăn mặt đẹp này, nó mới là mình. Mình phải cho họ thấy mình giỏi, mình tài,…Đó là cái tôi. cái bản ngã của mình. Nếu thấu suốt nhân quả, hiểu rõ bản thân, 12 nhân duyên, thì lúc nào cũng là cái tâm bình yên. Phật dạy niệm danh hiệu phật, không phải là đức phật đó sẽ hiện ra cứu mình: mỗi một danh hiệu phật sẽ gắn với một đức hạnh lớn: Vị Văn Thù thì là bậc Đại Trí, Phổ Hiền là bậc Đại Hạnh, Đại Thế Chí là bậc Đại Dũng, …thì lúc đó mình cần các đức hạnh đó để mà vượt thoát khỏi vô thường. Tóm lại, muốn nhíp được tâm thì phải hiểu nó, hiểu nhân duyên gây nên điều chấp kiến, đau khổ để mà sửa đổi.
4. Sáu Ba la mật: từ dễ đến khó, tuy nhiên không phải ai cũng làm được tất cả mà không có một cái chấp kiến nào đó! Tất cả 6 ba la mật bổ trợ cho nhau.
Một là Bố Thí ba la mật: hiến tặng cho đi, tập buông bỏ và lòng từ bi, có thể cho đây sự an ủi, giúp đỡ chứ ko hẳn là vật chất.
Hai là Giữ giới ba-la-mật: giữ đúng năm giới thì thân tâm an định. Không có Điên đảo.
Ba là Nhẫn nhục ba-la-mật: bất kỳ thói quen tốt, thói quen suy nghĩ thấu đáo tốt đẹp có chánh kiến nào cũng phải học và tập luyện thì mới giữ cho thân, tâm an lạc.
Bốn là tinh tấn ba la mật: việc tiếp tục, giữ gìn tập luyện cho thân cho tâm đều mang đến kết quả tốt đẹp và hoan hỉ.
Năm là Thiền Định Ba la mật: khi các giới hạnh được giữ gìn và tập luyện thì Thiền định mới đến và từ đó Ba la mật thứ 6 khởi sinh.
Sáu là Trí huệ Ba la mật: tức là sự quán sát thấu đáo, phá bỏ chấp ngã mê lầm đưa con người đến bờ giác.
Mình cũng đang thực hành 6 Ba la mật này, chập chững, từng bước, cũng ko dám ngã mạn xem mình thông lào kinh sách. Những điều mình chia sẻ là những điều mình ngộ.
Niềm vui và lợi lạc khi đọc kinh Trường Thọ Diệt tội là đây. Thêm nữa, kinh cũng có tác dụng cầu nguyện cho các bạn nhỏ ra đời bình an nữa! Mong quá trình đọc mình sẽ ngộ ra thêm nhiều điều vui về Kinh Phật.
Lần sau, có cơ hội sẽ nói về Bát Chánh đạo và Thập thiện để nuôi trồng thiện nghiệp nhé!
Năm 2022, còn tầm đâu 9 ngày nữa sẽ hết năm. Khi bước vào năm 2022, mình hay nghe các kênh về tâm linh, thì nào là năm này sẽ là năm thức tỉnh, mình cũng ngồi ngẫm nghĩ, tìm hiểu và chi trả các khoản chi phí cho các khóa chữa lành, retreat và đầu tư hẳn hoi cho một khóa thiền Vipassana 12 ngày.
Tuy vậy, năm 2022 đối với mình thật ý nghĩa vì nó mở ra một cái mà nôm na là “tiềm năng vô hạn”. Các hoạt động mà mình nhìn lại thì ôi thôi rất nhiều:
Mùng 5 Tết: Lần đầu Tết không ở nhà hoàn toàn mà đi chơi cùng con tại Nam Cát Tiên.
Tháng 3: Tham gia OFFLINE Cộng đồng phá vỡ sự trì hoãn, hoàn thành cự ly 10km marathon Hội An.
Tháng 4: Tham gia retreat 3 ngày tại Ba Vì Hà Nội.
Tháng 4: Tham dự LRC Vũng Tàu
Tháng 6: Đi Phú Quốc, company trip cùng gia đình.
Tháng 7: Đi Thái Lan du học ngắn ngày về kinh doanh.
Tháng 10: Tham gia LRC Vũng Tàu
Tháng 10-11: Tham gia tập huấn ABA2022- chuyên viên tư vấn sắc đẹp Artistry.
Tháng 11-12: Tham gia khóa thiền Vipassana.
Không biết sức đâu mình có thể làm hết bao việc như thế này.
Tuy nhiên mình dự cảm 2023 là năm bùng nổ cho sự thành công và rực rỡ.
Hãy tưởng tượng bạn sẽ hạnh phúc hơn sau khi chia tay hoặc ly hôn, điều này có vẻ khó tin, nhưng HOÀN TOÀN CÓ THỂ.
Hầu như ai cũng suy nghĩ là theo đuổi một cuộc đời độc thân là điên khùng, số ít, trái lại tự nhiên, lập dị…nhất là những ai sau khi li hôn, sau khi bước ra khỏi một mối quan hệ lâu dài, họ sẽ không DÁM nghĩ tới việc một mình, một mình tiếp tục cho đến bao lâu, người tích cực sẽ trấn an bản thân bằng suy nghĩ sẽ có điều tốt đợi mình, hoặc kẻ xem mình là LOSER thì nghĩ là “tốt hơn hết là một mình” trong cả 2 suy nghĩ, các bạn đều xem mình là “CỪU ĐEN” và thấy khó mà chấp nhận: Việc mình đang một mình, đồng thời một mình mà hạnh phúc lại là một điều hoàn toàn khác.
Như vậy, về nỗi sợ cô đơn thực sự có ổn không? Ai cũng sợ mà! Đúng là ai cũng sợ, MÀ SỢ ĐIỀU KHÔNG CÓ THẬT do chính những kinh nghiệm, kỷ niệm của chính bản thân vẽ lên rằng: Khi bạn một mình hạnh phúc khi có đôi có cặp nó sẽ không còn nữa! Một mình làm sau hạnh phúc khi ai cũng có đôi, việc một mình này mãi mãi sao? Làm sao có thể thoát khỏi nó!? TRÍ NÃO các bạn rất giỏi đưa ra vấn đề và ngập chìm trong vấn đề ấy, mà nó rất LƯỜI, và rất cứng đầu để bắt đầu 1 quy trình suy nghĩ KHÁC đi, nhất là hướng đi hay giải pháp cho hiện tại! Nó chỉ giỏi thêu dệt một câu chuyện mang tính chất phỏng đoán và BẠN là người tin nó sái cổ! Hãy nhớ kỹ: “BẠN CÓ RẤT NHIỀU CÂU CHUYỆN, NHƯNG KHÔNG PHẢI MỌI CÂU CHUYỆN CỦA BẠN LÀ CHÍNH BẠN”.
Hãy dũng cảm chấp nhận cảm giác cô đơn và không hạnh phúc của mình: sự thật là, sự chia tay nó kích thích những cảm giác khác như nỗi sợ hoặc ĐIỀU NUỐI TIẾC sâu thẳm. Nó buộc bạn nhìn rõ bản thân mình, bằng 1 con mắt khác, điều này thật đau đớn để khám phá cuộc đời mình qua cái nhìn khác, nhưng thực sự: đối diện với nỗi sợ cô đơn chính là đối mặt với cảm giác BỊ TỪ CHỐI, BỊ BỎ RƠI, MÌNH KHÔNG ĐÁNG ĐƯỢC YÊU VÀ KHÔNG CÓ GIÁ TRỊ.
Như đã nói ở trên, nếu bạn khó đối mặt với cảm giác KHÔNG CÓ GIÁ TRỊ, thì bạn sẽ không thể một mình mà cần trong một mối quan hệ ngay, bạn sẽ điên cuồng tìm kiếm MR. RIGHT, hoặc các bạn khác thì cứ nuôi hy vọng và chờ MR. RIGHT của mình!
Câu trả lời có nên chờ MR. RIGHT không là CÓ. Nhưng các bạn thử đoán xem, cách các bạn chờ 1 chuyến xe, hay dài hơn là 1 chuyến bay bị delay 2hrs trong một phòng chờ, có phải cảm giác bạn là:
Chán nản
Mong khoản thời gian chờ ngắn lại hay còn gọi sốt ruột.
Việc đi qua đi lại trong phòng chờ như 1 cực hình.
Đau đáu, bám vào 1 thông tin tàu sẽ chạy, để được trấn an đôi chút, nhưng thời gian chờ mà kéo dài hơn thì….
Nếu chờ quá lâu thì mọi thứ giết thời gian đề không còn hứng thú.
Và còn cảm giác gì nữa:….các bạn liệt kê giúp nha!
VÀ tất nhiên việc đợi chờ MR. RIGHT khác hẳn với việc chờ tàu, máy bay đến, nhưng đại loại 80% cảm giác chủ đạo trên nó cũng sẽ đi vào cả một cuộc sống của bạn phía trước khi bạn chờ MR. RIGHT. VÀ NÊN NHỚ LÀ MR. RIGHT CHỨ KHÔNG PHẢI MR. RIGHT NOW! (chữ RIGHT NOW in đậm, bôi đỏ) Bạn có dám chắc hy vọng của bạn cũng có khi không phải có động lực từ nỗi sợ hay không?
Cho nên, đừng biến khoảng thời gian chờ đợi điều tuyệt vời này thành một việc mà ta phải làm, hãy học cách hạnh phúc ngay khi bạn ở một mình! (sẽ có post sau)
Cả hai vấn đề sợ cô đơn và chờ MR. Right khá là gắn kết nếu như bạn gắn nỗi sợ vào sự chờ đợi của mình.