Khi còn trẻ con, việc quan tâm cha mẹ là quan trọng nhất, cách mà bạn đối phó cuộc đời hiện tại là dấu ấn tuổi thơ: nói dối, nhanh khóc, ấm ức, nổi nóng…Cho nên có những người căn cơ bị ép buộc từ nhỏ từ ba mẹ, người nuôi dưỡng sẽ thấy luôn có một thứ gì đó quan trọng phải làm thì cuộc đời cũng khá áp lực, không có sự giải trí, buông xả. Còn những đứa trẻ được chiều theo bản năng sẽ bản năng suốt đời. Nhớ lại cái thời mình vào lớp 1, thời có Tivi đã hiếm, nhà nào có Tivi thì một số bạn học đã ghiền xem Tây Du ký và bỏ học, kết quả cuộc sống hiện tại các bạn thì mình nhìn cũng hiểu sẽ như thế nào!
Quay lại thời nay, khi mà internet phát triển chỉ từ 2011 tới nay thì nào là youtube, titok, facebook, game online và hàng nghìn nền tảng khác với khối lượng khổng lồ thông tin chủ yếu giải trí, thì sức tập trung người lớn và bộ não con nít là thức ăn, đồng tiền béo bở, thu nhập thụ động của tất cả các nhà sản xuất game, nhà sản xuất nội dung facebook, tiktok từ tốt đến nội dung rác.
Bây giờ, sau 30 năm thì Tây Du ký vẫn còn chiếu thậm chí xem được trên youtube. Còn các bạn học lớp 1, bỏ học của mình là bị mất đi, không bao giờ lấy lại được một không thời gian 12 năm học tập để tạo nên GIÁ TRỊ cho chính cuộc đời của mình và gia đình. Thực sự, khi ngồi đọc sách, học ngoại ngữ, làm việc sâu với bản thân nó khó hơn là giải trí và lướt mạng, dù bạn lướt nội dung gì, có bổ ích bao nhiêu mà không có thời gian để thực hành nó thì GIÁ TRỊ từ bạn tạo ra cũng bằng 0, bạn cũng vẫn là khách hàng tận tụy tiêu thụ nội dung. Tất nhiên là trường hợp bị thói quen này ảnh hưởng xấu, bạn xem nhiều mà ko vỡ ra, không phát triển, không học thêm được gì trong thời gian dài. Thực sự, thời gian rỗi rãi, đầu tư cho bản thân nó cũng có các khung thời gian vàng. Nên đừng bỏ lỡ!
Có người nói: đừng khó quá, mai mốt nó sẽ thay đổi! Người đó có nhìn lại không, thói quen của mình còn khó thay đổi, nói chi một thói quen đã hun đút từ lúc dưới 10 tuổi, thậm chí 2-3 tuổi: TIÊU THỤ NỘI DUNG THỤ ĐỘNG thay VÌ KHÁM PHÁ TRỰC TIẾP VÀ HỌC TẬP ĐẦY ĐỦ BẰNG 5 GIÁC QUAN. Những đứa trẻ này có được dạy thực sự hay không? Khi mà ba mẹ bận thì con chỉ được tiếp xúc Tivi, Ipad, điện thoại? Cho nên khi có gặp áp lực thì thứ mật ngọt từ giải trí dễ dàng sẽ kéo bọn nhóc vào một thứ nghiện nào đó sau này khi nó đi trên con đường trưởng thành! Chính bản thân mình đôi khi cũng nghiện lướt hay dễ dàng phân tâm, và khi phát hiện ra đã là 30-1hrs đồng hồ!
Giải trí tý có sao đâu? Xin thưa: Từ khi đi làm đến giờ đếm số giờ tương tác thiết bị điện tử là trung bình 14-16hrs. Hầu như ai ở Văn phòng nhiều, cái mặt thường đen hơn cái tay. ĐÂY LÀ ẢNH HƯỞNG CỦA ÁNH SÁNG XANH. Da mặt đã sạm thì huống chi tới niêm mạc mắt. Khô mắt, mỏi mắt ngày càng trẻ hóa, cận thị ngày càng tăng!!! Về sức khỏe cho cái việc lướt vô thưởng vô phạt, hay đắm chìm vào game cũng nên xem lại. Không ai nghiện điện thoại hay làm việc với máy tính lâu mà con mắt nó còn ngon, cái mặt không nám, cái da không đổ dầu, cái cổ không khô khát,..
Việc phát triển xã hội đó là điều đương nhiên, vâng, ai cũng hiểu!Nhưng ít ai hành động vì xem nhẹ, hầu như ai cũng quá stress, thấy khó khăn nên tìm điện thoại và tiêu thụ nội dung nào đó thì thấy mình tốt hơn, có vẻ học được điều gì đó! SUY NGHĨ NÀY NÊN THAY ĐỔI, hãy đi ra ngoài, tạo nên chính nội dung của mình, giúp mình và con học tập trải nghiệm đủ 5 giác quan, đó mới là nhà sản xuất nội dung thực thụ và khi đó học tập dễ dàng đi đôi với hành và phương pháp đó mới tối ưu cho mình và con. Xem hoài thấy ai làm cái gì cũng dễ, tưởng dễ ăn, tới khi mình làm ko dc, hoài nghi nhân sinh, thế thì bớt xem lại, làm nhiều hơn. Thử đi!
